Bùi Giáng

By Nguyễn Nho Khiêm

Bùi Giáng



đầu trần
chân đất
áo bụi.

anh đi
không sáng tối
anh đi
không đêm ngày.

say?
điên?
giải thoát?
làm sao ai biết
ngoài thơ
và người tình!

đầu trần chân đất
anh đi không ai biết
anh về không ai hay
câu thơ vỗ cánh
bầu trời mây bay.

cuộc sống chông chênh
tình yêu cong vênh
quên tuổi quên tên
anh bơ vơ
hành xác
siêu thoát
cho thơ.

 N.N.K

More...

Chút thiên nhiên

By Nguyễn Nho Khiêm

Chút thiên nhiên


                                                                          Ảnh VanGoc

bên cửa sổ trong căn phòng kín
lọ trường sanh mơn mởn lá cành.
ngày qua ngày không nhìn thấy nắng
rễ mọc dài hút nước mát lên.

lọ trường sanh hiểu thấu lòng anh
không nỡ héo sợ không gian cô độc
từng chiếc lá xanh lên đằm thắm
từng chiếc lá xanh nhớ về em!

khung cửa sổ chiều nay
cho anh chút thiên nhiên nhỏ
cho anh khuây thương khuây nhớ
ơi người em môi đỏ má hồng đào!

là vầng trăng trên cao
là làn hương lạ
từ ngày em qua sông từ ngày em để lại...
em trong tôi tình lá trường sanh

                              
N.N.K



 

More...

Hàn Mặc Tử

By Nguyễn Nho Khiêm

Hàn Mặc Tử


Có thể yêu người trong tưởng tượng
như tưởng tượng trăng yêu
nơi Hàn đi qua cõi quen bỗng lạ
nơi Hàn đi qua chốn lạ lại quen.

Thơ trào lên tinh huyết
cháy nỗi buồn thân phận
biết tài hoa bạc mệnh
anh liệm tình vào trăng.

Ngược dốc Mộng Cầm
sững sờ Ghềnh Ráng
nghe biển thì thầm
tung  từng vòng sóng
đáy khe sâu lắm
bóng trăng rất tròn.


N.N.K


 

More...

Hàng cây xà cừ

By Nguyễn Nho Khiêm

Hàng cây xà cừ


                                           Tranh Hoàng Đặng


Anh lại nhớ hàng cây Xà Cừ
trước cổng trường sư phạm
Ta chờ nhau thấp thỏm tình đầu
Anh đã khắc tên chúng mình lên đấy
Gởi cho cây nói hộ đêm sâu!

Ngày sinh viên nghèo mà đẹp thế
Sống tan trong nhau từng phút ngọt ngào
Trên thảm cỏ tri âm từng tiếng dế
Giọt sương mai lấp lánh xanh cao.

Một ánh mắt đủ dập dồn biển cả
Nụ hôn nào cũng bão dựng rừng xa
Quyển nhật ký nghìn trang mật ngọt
Không gian chất đầy hương sắc ngày qua.

Đường phố cũ mở ra rộng thoáng
Hàng Xà Cừ không thể đứng bình yên
Không thể giữ tươi nguyên kỷ niệm
Tóc trên đầu xóa tuổi hoa niên.

Phố nối qua sông nối dài ra biển
Thành phố vươn vai lắng sóng xa về
Ngàn cây non mưa thơm nắng ngọt
Trái tim người tim phố si mê.

Anh vẫn nhớ hàng cây Xà Cừ trước cổng trường sư phạm
Nhớ ngẩn ngơ như đứa trẻ xa nhà
Ta lạc nhau hai mươi năm rồi nhỉ
Anh tìm hoài những góc phố ngày qua...

N.N.K

More...

Hớt tóc

By Nguyễn Nho Khiêm

Hớt tóc



Một hôm thằng bạn trúng thầu
Rủ đi hớt tóc gội đầu... cho vui
Quán toàn em trẻ đôi mươi
Tay mềm như lụa miệng cười như hoa.

Nằm dài trên ghế nệm da
Cạo râu cắt tóc mát - xa... êm đềm
Thôi đành gọi cháu bằng em
Mắt nheo lời ngọt làm quen ỡm ờ !

Nhìn em trong kính như mơ
Mỏng tang áo lụa khép hờ... xuýt xoa!
Mắt chạm mắt da chạm da
Tóc tôi điểm bạc hóa ra xanh rờn.

Không gian sực nức mùi thơm
Người đưa kẻ đón vui hơn... chợ tình
Nhủ thầm: - Giữa chốn u minh
Tóc tai mình lụy đến mình như chơi!

Ởí quê hớt tóc nửa đời
Tông - đơ kéo lược... lời lời tình thân
Nay ra phố hớt một lần
Nghe trong chân tóc có phần... bạc thêm.

                                              N.N.K


 

More...

Hồnphố

By Nguyễn Nho Khiêm


         



Hồn phố

      
                   Tưởng nhớ chị Phạm Thị Hồng

Đêm qua tôi  mơ thấy núi
có một bông hoa tím nở
nơi ấy chị tôi nằm lại với rừng.

Tôi lại mơ thấy Sông Hàn đỏ
hoa đăng rừng rực phố
dòng nước bay lên sương khói
hình bóng chị tôi lồng lộng không gian.

Mỗi ngày qua sông Hàn
nghe hành khúc núi tình ca sông
trong hồn phố
chị tôi vẫy tay nhí nhảnh mũ tai bèo.

    
NNK



 

More...

BÊN THÁP CHÀM

By Nguyễn Nho Khiêm



Bên Tháp Chàm


Còn lại đây cây Tháp
còn lại những vị thần bằng đá
vũ điệu áp-xa-ra
còn lại bí ẩn bên trong những viên gạch nung đỏ.


Lại gặp nhau
trong trái tim người nghệ sĩ
trong lòng Tháp kia
trong thớ đá kia
trong đêm hoang lạc Yo-ni và Lin-ga
nhiều khi chỉ là thần thoại
đầy ắp tưởng tượng.


Chiêm ngưỡng thời gian
chiêm ngưỡng điêu tàn
lặng im
nghĩ về thân phận.

N.N.K


 


 

More...

bênngoàicánhđồng

By Nguyễn Nho Khiêm

 


Thức dậy nhớ


Thức dậy nhớ tuổi thơ vọc đất
Trái ổi mẹ hái về chua ngọt đời con
Lũy tre làng mỗi ngày mỗi rậm
Đôi mắt chim ngơ ngác căng tròn.

Thức dậy nhớ mùa đông áo lá
Mái nhà rơm rạ khói không bay.
Con đường làng bùn vương chân tóc
Mùa lại mùa nước lũ trùng vây!

Thức dậy nhớ bàn chân không dép
Mẹ nuôi con ốm yếu thân gầy
Cuộc sống đếm thời gian bóng nắng
Con vẫn là khách trọ mắt nai.

Thức dậy nhớ cuộc tình không thực
Em là làn hương hay sắc mây?
Yêu thương đấy rồi hờn giận đấy
Hạnh phúc và khổ đau cách một chút nhíu mày!

Cuộc sống vẫn mặt trời mọc lặn
Chuyện buồn qua kỷ niệm thêm tươi
Nếu một ngày không còn trí nhớ
Nghĩa là tôi khép lại đời người!

NNK

More...

bênngoàicánhđồng

By Nguyễn Nho Khiêm

               

Bên ngoài cánh đồng


những con chữ như gốc rạ nằm trơ trên cánh đồng tháng ba
mây trắng rong ruổi về đâu?
sao da trời cứ xanh biêng biếc trong đôi mắt trẻ con
tiếng chim hót tiếng mèo tru thê thiết
cỏ xanh tràn lên gốc rạ
những con chữ nặng nhọc thở
nhìn về cánh đồng bia trắng.

những con chữ như bầy kiến nối nhau chạy rìa biển sóng
làm sao đọc được
câu thơ của núi
câu thơ  bóng xanh
câu thơ sông xa
câu thơ cỏ lạ?

trong giấc mơ tôi hiểu mà không biết nói
trong giấc mơ tôi nói mà không ai hiểu
sau làn khói cánh đồng tháng ba
                    tôi đã gieo xuống đấy
ý nghĩ của tôi tình yêu của tôi
cánh đồng mọc lên
giọt sương nắng mai
cánh đồng mọc lên
tiếng dế cỏ non.

                                           
NNK


 

More...

bênngoàicánhđồng

By Nguyễn Nho Khiêm

                      


Trên sông Thu


Đêm
con thuyền khônhg ngủ
cắm neo dập dồn nhịp sóng
quên dòng sông xé làng dâu biển
quên bãi bồi rưng rức đất đai

thuyền vỗ sóng
trăng lên trăng lặn
trùi trũi trên sông
những đứa bé ngẫu nhiên chào đời trên nhịp sóng
nhìn tôi xa lạ!

Mưa rất quen
một trời ào xuống
thuyền trong mưa
cửa khép
tiếng mèo hoang rờn rợn
vách gió thâm nghiêm
đâu đó một tiếng rên loang loáng mặt sông.

Hiện lên trong mưa
nón lá lưng trần dọc sông mùa hạ
nhọc nhằn vũ điệu hến
buồn xa xăm.
hiện lên trong mưa con thuyền chở đầy gian khó
xuôi dòng...

Đêm
bao con thuyền không ngủ
trời thích thì mưa thì nắng
vằng trăng chênh chếch kia
buồn khuyết vui tròn
sông chứa trong lòng cơn lũ
lở
bồi
lòng tôi!
        
NNK              


 

More...