TRẦN PHÚ YÊN: Một chuyến đi

By Nguyễn Nho Khiêm

  Ghi chép

Sáng hôm ấy với lỉnh kỉnh những ba lô mì tôm áo quần sách vở thuốc men... Đoàn văn nghệ sỹ chúng tôi (đa số đang công tác tại Đà Nẵng) dưới sự chỉ huy của nhà thơ Lê Anh Dũng (hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) làm một cuộc tìm về với đồng bào vùng bão lũ huyện Nông Sơn (Quảng Nam).

More...

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

By Nguyễn Nho Khiêm

  HUỲNH VĂN HOA

 Phố nhỏ



Hà Nội những ngày nắng nhạt cuối năm

Trời xanh ngắt trong veo thăm thẳm quá

Ta đi qua những con đường trút lá

Nghe mùa thu đi những bước lặng thầm


Nơi ấy vuông cỏ mới và ngôi sao xa thẳm

Ta ngắt một bông hoa gửi sóng nước sông Hồng

Gửi chút gió theo phù sa sâu lắng

Nhớ nhau chăng em phố nhỏ phiêu bồng...


NGUYỄN MINH HÙNG

Tin nhắn mùa đông


- "Mấy của yêu đương đà chiếm được

Lại mong chiếm cả hết hòa xuân"

- "Một phút thanh nhàn trong thuở ấy

Nghìn vàng ước đổi được hay chăng?" (*)


Lá rớt tờ tin quá vãng

đông buông thông điệp mơ hồ

ai đi cùng người thiên cổ

kéo tôi vào sóng hư vô...


Mấy của yêu đương tay trắng

lối về chỉ một bóng thôi

hòa xuân mang mang cõi hết

của tin mấy độ phai rồi?!...


Một phút bên người là ước

bao năm lòng chẳng thanh nhàn

bản tin hóa thành ngọn sóng

xin em - nước cuốn nhân gian...


Lòng yêu làm sao bằng Nguyễn?!...

cô đơn dám sánh cổ nhân

tru di để thơ tồn tại

bay trên áo mão quân thần...


Bấm tay vào phím trở lại

nhạt nhòa tin nhắn mùa đông

linh hồn đi trong thơ dại

nghìn vàng phút ấy hư không...


PHAN HÙNG

Đừng nhìn như thế



Đừng nhìn như thế em ơi!...

Tôi đâu ước muốn lẽ đời vậy thôi

Hình như đôi mắt có lời

Nửa vui cho phận nửa bời bời lo

Cùng chung gánh nghiệp con đò

Vai nào lệch phía câu hò ví von


Đừng nhìn như thế đừng con!...

Ba chưa kịp nghĩ thiệt hơn thế nào

Dõi hồn nương giấc chiêm bao

Mơ điều tốt đẹp ươm vào lòng nhau

Chắt chiu dành để mai sau

Dỗ lòng ba giấu phút đau lúc này


Đừng nhìn như thế mắt cay!...

Giọt rưng rưng chảy theo ngày tháng trôi

Đừng nhìn như thế người ơi!

Câu thơ nuôi dưỡng xanh lời yêu thương

Đèn khuya trang sách mái trường

Xin tha thứ một niềm vương vấn này...


09/9/2009


TĂNG TẤN TÀI

Gió tháng Tư


Có thể nào anh neo nụ cười em

                                       trên đóa hồng

                                                        chớm nở

Vào hạ chưa

                   sắc màu

                               sen đỏ

Tạm chia xa

                    khi gió hạ chờ

Tiếng ve ngân

                   trường xa

Kỷ niệm

                  biển - trời

                                 màu ký ức

Thăm thẳm in

                    từ trong tiềm thức

Tiếng nói - cười

                   còn dấu hộc bàn

                                             quê


Tuổi vô tư

                  em có ngày về?

Ngàn thương - nhớ

                            dội vào

                                     một điểm

Chiều quê

                   cánh diều đâu hiếm

Một điểm dừng

                    cơn mưa vội

                                    chờ nhau

Gió tháng tư

                    nghiêng một rừng lau

Bóng cuộc đời

                    búp tay thon nhỏ

Anh muốn neo ánh mắt ai

                                         vào đó

Một cánh buồm

                     đợi gió

                                  phía bờ em.




NGUYỆT PHƯỢNG

Lục bát tình tôi

            Tặng nhà thơ Nguyễn Tấn On

Lục bát là lục bát tình

Thơ ai mà ngỡ có hình bóng ta

Có thương nhớ có cách xa

Có người bỏ xứ có ta theo chồng

Ta về búi tóc bụi hồng

Cột thương vào nhớ cột bông vào mùa

Cột người vào tiếng gàu khua

Cột ta vào mộng nhớ mùa ô môi

Thơ người lục bát tình tôi

Trái tim gõ nhịp mồ côi suốt đời

Lục bát lục bát tình ơi...!

Ai đem lục bát về khơi huyệt lòng.


NGUYỄN HOÀNG SA

Bóng mẹ - bóng quê



Cây bông trang đỏ trước sân

Vẫy tay

mừng đón người thân - xa về

Ngày xuân nương bóng trời quê

Mát mềm sợi gió

bốn bề trong xanh

Tháng năm bươn bả thác ghềnh

Có ngày về với đất lành quê hương

Để mà nhớ...

để mà thương

những dấu chân - những con đường lỡ quên

Bỗng thèm ngủ với rạ rơm

thập thò lội nước bắt con thia cờ

Bỗng thèm trở lại ngày thơ

Thuở vô tư

tuổi ngu ngơ chín mười

Bỗng dưng thèm củ khoai lùi

Vàng trong lửa trấu

thơm bùi hương quê


Cỏ may ơi ! đợi ta về

Còn đây bóng mẹ bóng quê ngã vào !...


VÕ VĂN HOA

Cây hoa đỏ ở Bà Nà


Từ ca-bin cáp treo nhìn xuống

Rừng nguyên sinh

Những cây đại hàng ngàn năm đan xen kẽ đá

Không chịu đứng một mình!


Tôi lần đầu tiên đến đây

Đọc thơ trên vách núi

Cây hoa đỏ rừng chiều

Đủ làm cho thơ đầy túi


Cây hoa đỏ trời xanh

Non nước xanh...

Chấm phá bức tranh

Đất nước


Từ cây hoa đỏ ở Bà Nà

cháy trong lòng tôi...


          Đà Nẵng 30/7 - 01/8/2009

More...

Trang Thơ bầu bạn tháng 11

By Nguyễn Nho Khiêm

TRẦN KHẮC TÁM

(1954-2003)

Viết về quê hương sau cơn bão



Cơn bão tràn qua đất quê mình

Tôi sững sờ đọc dòng tin trên báo

Tôi sững sờ đứng ngoài cơn bão

Một góc trời gió giật cuồng điên

More...

Thơ HOÀNG MINH NHÂN

By Nguyễn Nho Khiêm

  Nhà thơ Hoàng Minh Nhân vừa xuất bản cùng lúc 2 tập thơ toàn 4 câu: Tập Nói với đàn ông và tập Dát vàng. Chủ đề chính là viết về tình yêu tình cảm gia đình và tình đồng đội và mở rộng ra là những đề tài về nhân dân đất nước...

Thơ Hoàng Minh Nhân càng về sau càng cô chắc kiệm lời đầy trải nghiệm cuộc sống nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng và giàu chất lãng mạn của tuổi trẻ.

Xin chúc mừng nhà thơ vừa có tác phẩm mới và xin giới thiệu một chùm thơ của ông in trong hai tập này.


Mẹ dòng sông

Đàn cò giăng cánh trắng

Đo màu xanh thời gian

Mẹ tôi dòng sông lặng

Đo ngàn cơn lũ tràn

                                28-11-1986

Thu Bồn(1) cõng mẹ

Ba mươi năm nhà thơ về thăm mẹ

Chiều mưa vây lạnh buốt đường xa

Anh cõng mẹ qua cầu tre lắt lẻo

Hạnh phúc một đời đã mấy ai qua

                                               1-10-1988

Để tranh Từ Duy(2)

Con gái Từ Duy ngực đồi mông núi

Cổ rướn cao niềm vui ngất trời

Thân bốc lửa hồn xanh tựa biển

Dâng hiến đời tình yêu mênh mông

                                                  18-12-1993


(1) Nhà thơ Thu Bồn

(2) Họa sĩ Từ Duy





More...

Thơ NGUYỄN TRUNG BÌNH

By Nguyễn Nho Khiêm

       Nguyễn Trung Bình được bạn đọc quan tâm đến qua bài thơ BÀI CỦA TRẺ DÁNG NÂU (1996) được viết khi bệnh nặng trong nỗi nhớ quê nhà đến quay quắt mà từng câu thơ vẫn hòa điệu hồn người sinh ra và lớn lên ở đất Quảng Nam -  Đà Nẵng.
Vậy mà giờ đây khi phải hàng ngày chống đỡ cơn bệnh nan y tại thành phố Hồ Chí Minh sau hai lần nhập viện anh vẫn viết và đã có sự dịch chuyển những ý lạ cách thể hiện lạ cách nhìn cuộc sống lạ hơn so với trước đây trong thơ Nguyễn Trung Bình.
Xin giới thiệu cùng bạn đọc sáng tác mới của anh.

Mẹ Thu Bồn (*)
đi dọc triền sông tìm tuổi xanh trôi nổi
bến lở trong đôi mắt già nua quen chịu đựng
thản nhiên bốn mùa hong tóc con gái
chảy tuổi thơ chuồn chuồn đói gió
cát và phù sa nhuộm chiều ngực non mới nhú
lang thang cánh đồng mờ mịt khói rơm
trong câu hát dâu xanh

More...

Trang thơ bầu bạn

By Nguyễn Nho Khiêm

Thơ PHAN THỊ KIM CHU THỊ LOAN LÊ ANH DŨNG MAI HỮU PHƯỚC NGUYỄN QUÂN NGUYỄN CÔNG TOẢN NGUYỄN XUÂN NHĨ PHẠM MINH THÔNG NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH


PHAN THỊ KIM   
Bài thơ đầu


Con viết bài thơ trong cơn bão đêm nay
Có bóng mẹ hiện về với nỗi lo âu thấp thoáng
Có bàn tay cha chai sần bên cánh cửa ngóng trông ngày tháng
"Nơi quê người ai sẽ chở che con?"

More...

Thơ Võ Kim Ngân

By Nguyễn Nho Khiêm

       VÕ KIM NGÂN

Nhà thơ Võ Kim Ngân tên thật Võ Thị Kim Ngân là hội viên Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng Trưởng Văn phòng Báo Người Lao Động tại miền Trung và Tây Nguyên.
Chị đã xuất bản 2 tập thơ: Bông hồng ngủ quên NXB Đà Nẵng 1996 và Nhặt mùi hương trầm đâu đây NXB Hội Nhà văn 2005.
Thơ Võ Kim Ngân là những đợt sóng từ xa khơi vỗ vào một tâm hồn khát khao yêu thương và xô dạt những nỗi buồn vui trong lòng tay mảnh mai của người phụ nữ. Những đợt sóng ấy không ầm ào tung bọt trắng xóa mà chìm trong mênh mông đại dương phẳng lặng.

Sóng t
hời gian


Giữa ngàn con sóng hư vô đổ vào từ biển thời gian vô tận
Con sóng nhỏ dịu êm lặng lẽ trườn vào giấc mơ của em
Con sóng  ầm ào gào thét trong ký ức
Con sóng  vỗ về vò xé...trái tim em.

Sóng của thời gian
Sóng của thời gian
Trườn qua biển rộng
Em biết mình như thể bị cuốn trôi
Em biết mình ngập tràn trong biển mặn
Sóng tràn lên cuốn em ra xa tít thời gian
Lặng lẽ.

Anh cứ hỏi đi
Em trả lời tất cả
Có ai sinh ra từ chối cuộc đời.
Ai bên biển mà từ chối biển
Ai tránh được lời con sóng mơn man
Dẫu say sóng đắm mình những con  tàu vẫn  ra phía biển
Hồi sinh.
Biển xanh vỗ sóng  tràn bờ cát
Những con còng nhẫn nại đợi sóng xô...
Sóng thời gian rồi cuốn trôi tất cả
Có chú còng giương mắt đại dương...

More...

Thơ NguyễnTrungBình

By Nguyễn Nho Khiêm

Nhà thơ Nguyễn Trung Bình trong những ngày dưỡng bệnh tại TP Hồ Chí Minh anh tiếp tục viết nhiều bài thơ có ý thơ lạ. Anh vừa mail cho tôi một chùm thơ mới xin giới thiệu với quý bạn bè thân hữu.
                                                        
                         TRƯỚC   KHI   MẶT   TRỜI   MỌC
                                                                                    
                             Nhớ mười năm hay nhớ một nghìn năm trăm năm hơn !

                      lũng nắng tỏa lên tiếng ru bái 
                      cỏ xanh cỏ dại đường về

                      giọng chim rơi non nớt đồi già
                      lõm bõm mặt trời dấu chân voi

                      mãnh thú bỏ đi / núi rừng loang lặng
                      giọng người hình như đã khác
                      vũ điệu cây & lá vu vi...vu vu...

                      thánh địa hay thánh điện ?
                      câu hỏi chảy dài  lở lói ...

                      không phải dân ca
                      em cong mình cho đá sống 
                      vòng tay uốn lượn thời gian không
                                                 uốn nổi lòng người !...

                      bàn chân em xòe
                      xoay gót
                      đời kia nhiều lối rẽ ...

                      bờ môi son gạch
                      nụ cười vô nhiễm thế gian ...

                      ngồi đây ta hát chiều tàn
                      kiến kéo đàn đi rợp đất
                      đỉnh núi thần bạc trắng
                      nghìn năm nhìn ngời ngời mắt ( cận )...

                      a a a...la la la...con suối lấp... xóa...
                      hát & kêu ...cho lòng chơi thôi ... ơi à ... ơi vơi!...

                      lang thang qua đỗ vỡ  mây trắng nhớ trời
                                                       xanh hôm tái mặt !...

                      chim thần Garuda xòe rộng đôi cánh
                                                 bao năm không cất nổi  ?
                      thủy quái Makara cứng mình
                                             sa thạch
                     mái cong hình thuyền lặn lội chẳng tìm ra
                                   dòng xuôi ngược
                      tượng Siva mất đầu ngồi lỳ với hoàng hôn ứa
                      những tượng khác đi rồi quên bệ đá ?
                      cỏ non tơ run rẩy xanh ! ...

                      kèn saranai cuốn gió khuya
                      sóng thời gian lèn qua vách tháp đắm đuối ...
                                                                                                                           
                     lửa bập bùng chân tháp
                     người chơi đàn kể chuyện dở cười dở khóc
                     nụ cười mau chóng tắt lịm trên khuôn mặt
                                                đêm thỏa mãn xóa mất
                     
                     lời nguyền thân tộc
                     nước mắt tụ lại & bay lên treo trên
                                            từng tán cây nhiều ánh mắt ...

                     khóc đâu sống lại hồn vía !...
                     thời gian có nghĩa gì
                     ngoảnh mặt ...

                     dáng tháp / khí thần / lá nhĩ... xéo sẹo
                     trước khi mặt trời mọc
                     luồng thở gấp xô đêm hấp hối ...
                    

                                                     Sài Gòn 7.2009
                                          

More...

Trang thơ bầu bạn tháng 9

By Nguyễn Nho Khiêm

TRẦN GIA THÁI
Tổ quốc trong tôi


Tổ quốc trong tôi
Sông Gianh gối đầu lên Mụ Dạ
Cổng trời đá dựng vực thẳm chênh vênh
Rừng khộp rừng lim ngút ngát Trường Sơn xanh
Ngôi mộ ngã ba biên ! Huyền thoại
Người người qua góp một hòn đá suối
Ông lính tuần biên xưa! Hóa thần
Khói nhang thơm nức rặng Chư Pông.

Tổ quốc trong tôi

More...

Thơ NGUYỆT PHƯỢNG

By Nguyễn Nho Khiêm

TA ĐỘI NÓN ĐI MỜI ANH UỐNG RƯỢU


Ta đội nón đi mời anh uống rượu
Mua men đời cho anh ấm đêm đông.
Rượu không có ta thế bằng môi mộng
Có ngọt ngào như men rượu anh không?

More...