TRANG THƠ NHÀ GIÁO

By Nguyễn Nho Khiêm

  HUỲNH VĂN HOA

 Phố nhỏ



Hà Nội những ngày nắng nhạt cuối năm

Trời xanh ngắt trong veo thăm thẳm quá

Ta đi qua những con đường trút lá

Nghe mùa thu đi những bước lặng thầm


Nơi ấy vuông cỏ mới và ngôi sao xa thẳm

Ta ngắt một bông hoa gửi sóng nước sông Hồng

Gửi chút gió theo phù sa sâu lắng

Nhớ nhau chăng em phố nhỏ phiêu bồng...


NGUYỄN MINH HÙNG

Tin nhắn mùa đông


- "Mấy của yêu đương đà chiếm được

Lại mong chiếm cả hết hòa xuân"

- "Một phút thanh nhàn trong thuở ấy

Nghìn vàng ước đổi được hay chăng?" (*)


Lá rớt tờ tin quá vãng

đông buông thông điệp mơ hồ

ai đi cùng người thiên cổ

kéo tôi vào sóng hư vô...


Mấy của yêu đương tay trắng

lối về chỉ một bóng thôi

hòa xuân mang mang cõi hết

của tin mấy độ phai rồi?!...


Một phút bên người là ước

bao năm lòng chẳng thanh nhàn

bản tin hóa thành ngọn sóng

xin em - nước cuốn nhân gian...


Lòng yêu làm sao bằng Nguyễn?!...

cô đơn dám sánh cổ nhân

tru di để thơ tồn tại

bay trên áo mão quân thần...


Bấm tay vào phím trở lại

nhạt nhòa tin nhắn mùa đông

linh hồn đi trong thơ dại

nghìn vàng phút ấy hư không...


PHAN HÙNG

Đừng nhìn như thế



Đừng nhìn như thế em ơi!...

Tôi đâu ước muốn lẽ đời vậy thôi

Hình như đôi mắt có lời

Nửa vui cho phận nửa bời bời lo

Cùng chung gánh nghiệp con đò

Vai nào lệch phía câu hò ví von


Đừng nhìn như thế đừng con!...

Ba chưa kịp nghĩ thiệt hơn thế nào

Dõi hồn nương giấc chiêm bao

Mơ điều tốt đẹp ươm vào lòng nhau

Chắt chiu dành để mai sau

Dỗ lòng ba giấu phút đau lúc này


Đừng nhìn như thế mắt cay!...

Giọt rưng rưng chảy theo ngày tháng trôi

Đừng nhìn như thế người ơi!

Câu thơ nuôi dưỡng xanh lời yêu thương

Đèn khuya trang sách mái trường

Xin tha thứ một niềm vương vấn này...


09/9/2009


TĂNG TẤN TÀI

Gió tháng Tư


Có thể nào anh neo nụ cười em

                                       trên đóa hồng

                                                        chớm nở

Vào hạ chưa

                   sắc màu

                               sen đỏ

Tạm chia xa

                    khi gió hạ chờ

Tiếng ve ngân

                   trường xa

Kỷ niệm

                  biển - trời

                                 màu ký ức

Thăm thẳm in

                    từ trong tiềm thức

Tiếng nói - cười

                   còn dấu hộc bàn

                                             quê


Tuổi vô tư

                  em có ngày về?

Ngàn thương - nhớ

                            dội vào

                                     một điểm

Chiều quê

                   cánh diều đâu hiếm

Một điểm dừng

                    cơn mưa vội

                                    chờ nhau

Gió tháng tư

                    nghiêng một rừng lau

Bóng cuộc đời

                    búp tay thon nhỏ

Anh muốn neo ánh mắt ai

                                         vào đó

Một cánh buồm

                     đợi gió

                                  phía bờ em.




NGUYỆT PHƯỢNG

Lục bát tình tôi

            Tặng nhà thơ Nguyễn Tấn On

Lục bát là lục bát tình

Thơ ai mà ngỡ có hình bóng ta

Có thương nhớ có cách xa

Có người bỏ xứ có ta theo chồng

Ta về búi tóc bụi hồng

Cột thương vào nhớ cột bông vào mùa

Cột người vào tiếng gàu khua

Cột ta vào mộng nhớ mùa ô môi

Thơ người lục bát tình tôi

Trái tim gõ nhịp mồ côi suốt đời

Lục bát lục bát tình ơi...!

Ai đem lục bát về khơi huyệt lòng.


NGUYỄN HOÀNG SA

Bóng mẹ - bóng quê



Cây bông trang đỏ trước sân

Vẫy tay

mừng đón người thân - xa về

Ngày xuân nương bóng trời quê

Mát mềm sợi gió

bốn bề trong xanh

Tháng năm bươn bả thác ghềnh

Có ngày về với đất lành quê hương

Để mà nhớ...

để mà thương

những dấu chân - những con đường lỡ quên

Bỗng thèm ngủ với rạ rơm

thập thò lội nước bắt con thia cờ

Bỗng thèm trở lại ngày thơ

Thuở vô tư

tuổi ngu ngơ chín mười

Bỗng dưng thèm củ khoai lùi

Vàng trong lửa trấu

thơm bùi hương quê


Cỏ may ơi ! đợi ta về

Còn đây bóng mẹ bóng quê ngã vào !...


VÕ VĂN HOA

Cây hoa đỏ ở Bà Nà


Từ ca-bin cáp treo nhìn xuống

Rừng nguyên sinh

Những cây đại hàng ngàn năm đan xen kẽ đá

Không chịu đứng một mình!


Tôi lần đầu tiên đến đây

Đọc thơ trên vách núi

Cây hoa đỏ rừng chiều

Đủ làm cho thơ đầy túi


Cây hoa đỏ trời xanh

Non nước xanh...

Chấm phá bức tranh

Đất nước


Từ cây hoa đỏ ở Bà Nà

cháy trong lòng tôi...


          Đà Nẵng 30/7 - 01/8/2009

More...

HUỲNH THẠCH THẢO: Gửi nắng cho song

By Nguyễn Nho Khiêm

  Truyện ngắn


- Chiều nay dì Tư sao không ra bãi cào hến?

Hoàng hỏi người phụ nữ đang vãi thóc cho bầy gà nơi gốc ổi mà mắt vẫn nhìn ra mặt sông loáng nắng rồi chậm rãi mồi thuốc. Cũng bình thản như Hoàng dì Tư đập nhẹ vành thúng cho rơi hết những hạt bên trong trước khi đem ra chái nhà lợp bằng lá dừa để cất. Lúc quay lại mắt nhìn ra sông miệng trách:

More...

MAI TIẾN NGHỊ: Lộc rơi lộc vãi...

By Nguyễn Nho Khiêm

  Truyện ngắn


1. Nắng rát rạt. Nắng như hắt lửa vào mặt. Cây cối đứng im héo rũ như chán chường dưới nắng nóng. Trên con đường nhỏ giữa cánh đồng vừa gặt một đứa bé gái đang đi như chạy. Đầu nó chúi về phía trước chân bước gấp gáp như để cố thoát ra khỏi chính cái bóng của mình đã co lại dưới chân vì đang giữa ban trưa. Chiếc mũ lưỡi trai nhầu nhĩ trên đầu chỉ che được một tí trán còn khuôn mặt đang bị nắng chiếu đến đỏ lơ đỏ lựng. Mớ tóc mai trước trán bết mồ hôi như chọc thẳng vào mắt khiến con bé thỉnh thoảng lại đưa tay lên vén tóc và gạt mồ hôi. Mắt nó nhoè nước môi mím chặt.

More...

VÂN THU: Ông lão say

By Nguyễn Nho Khiêm

  Truyện ngắn


Tóc trắng như cước thân hình tiều tụy áo quần xộc xệch vai mang bầu rượu chân nam đá chân chiêu lão khề khà: "Quân bất kiến Hoàng hà chi thuỷ thiên thượng lai bôn lưu đáo hải bất phục hồi; Hựu bất kiến cao đường minh kính bi bạch phát triêu như thanh ti mộ như tuyết?...".

More...

VIÊN DỰC (Trung Quốc): Cao nhân

By Nguyễn Nho Khiêm

Truyện ngắn

Khu chợ bán thực phẩm ở Thành Bắc rất nhiều các quán ăn nên mỗi buổi sáng phó bí thư thị uỷ Cao Kiện thường đến đây ăn sáng.

Sáng hôm nay khi Cao Kiện vừa đến cổng chợ thì thấy hai người đầu trọc một béo mập một cao gầy đang to tiếng cãi vã có nguy cơ sắp đánh nhau to. Một người đang giơ cao cái đòn gánh chuẩn bị giáng xuống một người thì giơ con dao mổ lợn mặt sát khí đằng đằng đang muốn lao vào người kia. Nhìn cảnh tượng ấy những người đứng xem đều giạt cả ra xa.

More...

Trang Thơ bầu bạn tháng 11

By Nguyễn Nho Khiêm

TRẦN KHẮC TÁM

(1954-2003)

Viết về quê hương sau cơn bão



Cơn bão tràn qua đất quê mình

Tôi sững sờ đọc dòng tin trên báo

Tôi sững sờ đứng ngoài cơn bão

Một góc trời gió giật cuồng điên

More...

Thơ HOÀNG MINH NHÂN

By Nguyễn Nho Khiêm

  Nhà thơ Hoàng Minh Nhân vừa xuất bản cùng lúc 2 tập thơ toàn 4 câu: Tập Nói với đàn ông và tập Dát vàng. Chủ đề chính là viết về tình yêu tình cảm gia đình và tình đồng đội và mở rộng ra là những đề tài về nhân dân đất nước...

Thơ Hoàng Minh Nhân càng về sau càng cô chắc kiệm lời đầy trải nghiệm cuộc sống nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng và giàu chất lãng mạn của tuổi trẻ.

Xin chúc mừng nhà thơ vừa có tác phẩm mới và xin giới thiệu một chùm thơ của ông in trong hai tập này.


Mẹ dòng sông

Đàn cò giăng cánh trắng

Đo màu xanh thời gian

Mẹ tôi dòng sông lặng

Đo ngàn cơn lũ tràn

                                28-11-1986

Thu Bồn(1) cõng mẹ

Ba mươi năm nhà thơ về thăm mẹ

Chiều mưa vây lạnh buốt đường xa

Anh cõng mẹ qua cầu tre lắt lẻo

Hạnh phúc một đời đã mấy ai qua

                                               1-10-1988

Để tranh Từ Duy(2)

Con gái Từ Duy ngực đồi mông núi

Cổ rướn cao niềm vui ngất trời

Thân bốc lửa hồn xanh tựa biển

Dâng hiến đời tình yêu mênh mông

                                                  18-12-1993


(1) Nhà thơ Thu Bồn

(2) Họa sĩ Từ Duy





More...

Thơ NGUYỄN TRUNG BÌNH

By Nguyễn Nho Khiêm

       Nguyễn Trung Bình được bạn đọc quan tâm đến qua bài thơ BÀI CỦA TRẺ DÁNG NÂU (1996) được viết khi bệnh nặng trong nỗi nhớ quê nhà đến quay quắt mà từng câu thơ vẫn hòa điệu hồn người sinh ra và lớn lên ở đất Quảng Nam -  Đà Nẵng.
Vậy mà giờ đây khi phải hàng ngày chống đỡ cơn bệnh nan y tại thành phố Hồ Chí Minh sau hai lần nhập viện anh vẫn viết và đã có sự dịch chuyển những ý lạ cách thể hiện lạ cách nhìn cuộc sống lạ hơn so với trước đây trong thơ Nguyễn Trung Bình.
Xin giới thiệu cùng bạn đọc sáng tác mới của anh.

Mẹ Thu Bồn (*)
đi dọc triền sông tìm tuổi xanh trôi nổi
bến lở trong đôi mắt già nua quen chịu đựng
thản nhiên bốn mùa hong tóc con gái
chảy tuổi thơ chuồn chuồn đói gió
cát và phù sa nhuộm chiều ngực non mới nhú
lang thang cánh đồng mờ mịt khói rơm
trong câu hát dâu xanh

More...

TS.NGUYỄN NGỌC HOÀ: Mấy suy nghĩ về diện mạo đời sống văn học nghệ thuật hiện nay

By Nguyễn Nho Khiêm

1. Văn học nghệ thuật trong đời sống xã hội
Trong một quốc gia dân tộc sự vận động và phát triển của văn học nghệ thuật có ý nghĩa hết sức to lớn bởi nó phản ánh tâm trạng xã hội tâm trạng của nhiều giai cấp tầng lớp các nhóm người trong xã hội.

More...

NGUYỄN ĐĂNG KIÊN: Kiến giải thuật ngữ văn học thông qua hai từ vựng "Tác giả" và "Tác phẩm"

By Nguyễn Nho Khiêm

Từ điển nói chung cũng như Từ điển tiếng Việt là một loại sách nhằm đáp ứng nhu cầu tra cứu tập hợp các đơn vị ngôn ngữ thường là ở cấp độ từ vựng ở đó chứa một lượng kiến thức cần thiết có thể gọi là kiến thức "chìa khóa" trong việc sử dụng  từ vựng cho hoạt động giao tiếp hay viết lách và tư duy... Tuy nhiên với một số từ vựng chúng tôi nhận thấy hình như chức năng "chìa khóa" thì có mà vai trò của nó thì không công hiệu là bao.

More...